FRIAMUTCE_MARCH+0000RMARCH_SHORTAMUTC_0C2

chay

ảnh minh họa

 

     1955…

     Huơ làng ! Lả lả lả ! …

     Huơ làng ! Lả lả lả !

     Tiếng la thất thanh giọng nừng bà vang lên không ngưng. Đêm mùa hè nực nội, ai cũng thao thức phì phạch với cái quạt mo, mãi tới canh hai mới chợp được mộtchớt thì bỗng nghe tiếng la. Bọ tui vùng dậy, mắt dắm mắt mở, ba chưng bốn cẳng, dảy khỏi bộ phản, chạy ù ra ngoài cươi!

    Rồi tới phiên : mạ tui, mấy chị tui, eng tui cũng chụimắt, vùng dậy, dảy xuống chờn, cùng chạy ra khỏi ! Mấy đứa dỏ chạy theo vừa la vừa khót vang râng vì sợ.

  Ngoài xóm, bà con dà côi dà đưới, xớn xác, hớt hãi chạy tới :

    -Cháy dà mô rứa ?

    -Cháy dà mô rứa ? …

    -Dà  O tui ! Dà O tui !  Eng tui la lạc cả giọng…

     Bọ tui tức tốc chạy qua, hai tay cầm hai cái gàu múcnát. Dưng cái chiếng su quái, lại túi om nữa, múc không được bao diêu nát. Rồi ông cũng liều mạng lao tới, cùng bà con chòm xóm,xối lấy xối để vô ngọn lả đang phừng phực…Dưng lả mùa hè hộn quá, nó mau chóng leo lên tới khù đị rồi tích tắc bao trùm cả ngôi dà tranh tội nghiệp của o tui…

    Trễ quái rồi ! Bà con ai nấy rộn ràng cuống quýt mà khôn mần răng dập được ngọn lả. Ai cũng biết chừ có chục cái chiếng đầy nát cũng đầu hàng thôi…không chựa kịp nữa !

     Lả cứ rứa bốc cao lên : đỏ lòm, hừng hực, vượt qua cả đọt bụi tre gai, soi sáng cả bầu trời đêm. Tiếng ống tre, ống hóp kêu đì đùng pháo nổ… Một chặp sau, ngọn lả rụi xuống và phơi ra cả một đốn tro than nghi ngút khói lả .Thiệt là điêu tàn !...

    O tui vừaôm lấy bọ tui vừa khót bù lu bù loa :

    -Eng ơi cháy hếc cả rồi…Còn chi nữa Eng ơi !

    Bọ tui cũng mủi lòng, dưng khôn biết mần răng yên ủi được người em cấy. Dượng tuikhuất núi sớm. Mấy đứa con O đi mầnăn ở đàng ngái xa xuôi tận Tu –ranhO tui ở một chắc với mấy trào rọn canh…Năm ni mất mùa. Thiệt là khổ !

 Còn nữa...

Thảo Dần