FRIAMUTCE_MARCH+0000RMARCH_SHORTAMUTC_0C2

chay

Ảnh minh họa

1953…

    Dớ lại một thời Tây về lùng…Mấy thằng Tây Ma-rốc đa đenmặt rạch tràn vô làng. Chúng đút dàdệ ợtdư đút một tờ giấy ! Hết cấy ni tới cấy khác, chỉ với một hộp diêm : quẹt lên, châm vô đuôi tranh ở mái hiên. Rứa là xong ! Căn dà phừng phực cháy, dưng khôn ai đám la lên trước mặt mấy thằng Tây mũi lõ đang xì lô xì la dữ dằnnớ.

    Bọ tui mới bị Tây bắt đi rồi. Mấy eng chị đã lo chạy trốn. Chỉ còn lại haimạ con tui. Mạ tui cọng tui côi lưng, khôn nói khôn rằng, xót xa dìn căn dà đang cháy phừng phực trước mặt, tiếc nuối và căm phẫn !

    Rồi căn dà từ từ rụi xuống, để lượimột đốn tro than ngun ngút khói lả, dìn kỹ sẽ chộ một đốn ló cháy đen, dững cổ khoai nướng cháy…thơm phức la liệt khôn ai ăn cho hếc !

     May mà mạ tui đã lanh trí, mở cựatruồng cho mấy con ụt ịt chạy thoát ra ngoài, khôn thì phải ăn luôn cả thịt heo nướng… trừ cơm !

   Dà tui cháy rồi ! Bọ tui khôn có ở đay. Tui còn dỏ. Mạ con tuibiết mần răng ? ! Thiệt à khổ !

Còn nữa...

Thảo Dân