FRIAMUTCE_MARCH+0000RMARCH_SHORTAMUTC_0C2

suhao

Ảnh minh họa

1956…

      Trữa tháng tám, mùa trái còn cả ở ngoài đồng thì bạo  ập tới, mưa mô gió nấy, ròng rả một ngày một đêm. Bạo vừa dứt, xuống  đường Ngang dòm ra đã thấy…trắng đồng. Dân làng, bỏ mặc  dà cựa, nương vườn, cây cối bổ lọi tứ tung, trai cấy, tra trẻ, tức tốc ào xuống cứu ló.

    Rọncặp bợt rào đã su, nay nátlút  lại càng su hơn. Tội nghiệp, bao diêuchẹn ló hẻo, chưa kịp chín, chới với  trữa dòng nước bạc vô tình. Nát lút  ngang ngực nừng ôn, ngang bai nừng. Phải đưa vằng xuống ngang bụng  mà cắt ngầm. Tròng nốt không đủ cho cả làng, phải thay phiên dau  đưa lần vô bợt, dù biết bợt cũng đã lút su tới trốt cúi.

     Tui đứng côibợt, nát ngang tới  trục bả, ướt hết. Dưng chộ mọi người cực khổ, dọc dằn, không yên bụng, nên cũng  dảy ào xuống, phụ giúp đưa ló vôbợt. Cũng không sợ chi  vì tui biết bơi, từng bơi qua…bàu Bể và cả sông Ô Lâu. Chộ mần được việc, chúmạ tui cũng bui và tin tưởng thằng con út thư sinh học trò.

     Nhưng vì mần riết  cũng mệt, phần vì ham hố, tui gom quá nhiều , quá nặng. Nó  dận chìm tui xuống nát su không thương tiếc. Tui biết, chỉ cần bỏ bó ló ra là có thể ngoi lên được ngay, dưng không chịu bỏ, vẫn cố !

      Tui mang máng nghe tiếng mạ tui côi tê, lạc giọng : “Chú mi ơi! Thằng Út mô rồi” Thằng Út rồi ?”. Tức thì ai cũng ngưng tay, quay lại, dưng chẳng chộ bóng dáng tui , chỉ chộ nát với nátChú tui quăng cả vằng, bơi ào tới, xớn xác tìm kiếm.

        Khi chộ bó ló lơ lửng trong nát, ông phát hiện ra tui, vội gạt bó ló sang bên và túm cổ lôi tui dậy ! Bụng tui lúc đó  hình dư đã…uống khá diều nát. Tui được đưa vô bợt, bỏ nằm trấpcôiđốn ló cao khỏi mặt nước, chúi trốt xuống, cho nát tron bụng…chảy ra !

      Mạ tui tới, vừa vỗ lưng cho tui vừa la, vừa khót:  “Con ơi, con răng dại dữ rứa, con tiếc bó ló mà không kể cái mạng của con. Lỡ con có mần răng, chú mạ biết sốn với ai ?!...

Thảo Dân