WEDPMUTCE_MARCH+0000RMARCH_SHORTPMUTC_0C2

1957… Gà mới gáy canh ba, trời đất còn  túiđen dư mực. Mạ tui đập đậpchưng tui: “Dậy ! Dậy! Dậy đi con!  Rửa mặt rửa mày, ăn cơm mà đi!”

      Tui lồm cồm dậy, bước xuống  khỏi chiếc chờn tre, dắm hướng bếp đi ra, vừa đi vừa ngáp. Tới bên cáiđột, lần mò một hồi  mới đụng được cái gáo. Tui múc một gáo nát lạnh  từ trong đột, uống một mén để súc mẹn và còn lại thì xối vô mặt cho tỉnh.

     Tui dìn ra bên hiên : trai tráng chừng năm bảy người đang tề tựu đông đủ, đang vừa ăn cơm vừa nói chuyện với cha tui bên chiếc đèn bỏng liu hiu : Bựa ni dà tui đi cắt ngoài tê.

     Năm mô cũng rứa, rọn ở làng  cấp không đủ, cha tui phải ra tận miệt Đồng Dương, Diên Khánh, Quảng Trị để thuê thêm rọn mà mần. Bởi vậy phải dậy thiệt sớm, cơm nát xong  là xuống liền bến Dừa, ở đó có nốt đã thuê sặn và xuất phát lên đường. Mùa mùa thì ra thẳng cựa khâu, băng qua Khút Bàu Ngược, còn mùa tráigió máy thì phải cặp theo Hói Ngang tới Bến Đào rồi cũng ra Làng Rào, sông Ô-Lâu  trực chỉ Quảng Trị. Tui đi theo với diệm vụ là “chự nốt”.

   Ra tới rọn, trời cũng vừa tờ mờ sáng. Nốt neo cột  bên bợt hói và mọi người kéo vô rọn cách chừng vài trăm thước, có khi hơn cây số, cắt từ sáng tới xế  mới xong. Rọn xứ này, cha tui nói là  rất màu mỡ, nhưng có cái là đĩa diều vô kể. Mà tui thì…chúa sợ đĩa từ dỏ, nên không đám rời khỏi nốt, cứ hết thả câu xuống i cho đã rồi lại mang cuốn “sách tập đọc” lớp ba đã dàu nát trong bọc ny-lông ra đọc cho hết giờ.

      Ngặt nỗi tới trưa thì tui có  diệm vụ phải sương cơm nước vô cho thợ. Ngày nớ,  xui xẽo gặp lúc nát nậy, lút cả bợt cả giường, đành phải lần mò đi khá chậm và lội bì bõm. Càng đi, tự nhiên tui cảm thấy chưng mình như có gì đó nằng nặng, cứ nghĩ là vì triêng cơm côi bai mình. Nào ngờ khi sắp tới nơi, bước lên một mô đất, tui dừng lại nghỉ mệt và tình cờ dìn xuống cặp chưng thì…ui chao !

     Tui hoảng hốt quăng cả triêng cơm xuống đất, mẹn vừa la, chưng vừa dảy tưng tưng, xen cả mặt mà không biết phải mần răng : Có chừng một chục con đĩa đen thui đang bám vô chân tui… chộ mà gớm !

    Cha tui thấy tình huống bất ngờ  tức tốc chạy lại. Nhưng ông chẳng thèm để ý đến mấy con đĩa gớm ghiếc ở quanh chân thằng con, mà chỉ lo xúc lượm lại triêng cơm  tui  vừa mới mần đổ mần tháo.

    Ông giận dữ dìn tui : “ Trời thần ! Hết con để sợ răng mà sợ cái con đĩa  mềm xèo !”

ruong

Ảnh minh họa

Thảo Dân

System.String[]System.String[]